Hotline : 0909 22 83 83 - 0913 22 55 56

Lấy hết can đảm tôi loạng choạng bước vào phòng mẹ

Tôi: –  Trời ơi, sao mẹ không cẩn thận gì hết, để bị té như vậy, lỡ có gì nghiêm trọng xảy ra thì sao? Mẹ có biết con đã lỡ mất một đối tác chiến lược vì mẹ không? –

Bố: –  Ra ngoài ngay! Bố muốn nói chuyện với con một lát. Nhanh! –

Mẹ: –  Kìa anh, có chuyện gì từ từ bảo con nó đừng có nóng mà! –

Bố: –  Em không phải lo con này không thể để thế mãi được hư lắm rồi! –

Tôi ra ngoài với tâm trạng phẫn uất vì bố chưa bao giờ quát tôi như thế này cả

Bố: –  Con có biết vì sao mẹ con bị té không? –

Tôi: –  Dạ.. không ạ –

Bố: –  Vì mẹ con làm thịt con lươn để nấu cháo cho con tẩm bổ vì mấy tháng nay con vất vả quá rồ, mà con lươn nhớt quá, mẹ con không cẩn thận nên… Mà con có biết con lươn đó ở đâu ra không? Mẹ con phải dậy từ sáng sớm để đi xuống tận chợ CC để mua lươn cho con vì mẹ con nghe nói ở đó bán lươn tươi, không phải lươn nuôi mà là lươn sống tự nhiên nên rất bổ dưỡng.

Con à. Mấy tháng nay, bố biết vì áp lực công việc nên con rất mệt  mỏi nên hay cáu nhặng lên với mọi người nhưng mẹ con chỉ vì muốn lo cho con. Bố biết con là đứa biết suy nghĩ, nên bố sẽ không nói nữa – – Nói thế, bố vỗ vai tôi rồi bỏ đi.

Tôi như chết lặng, từng câu nói của bố như những mũi kim đâm vào da thịt làm tan nát trái tim tôi. Tôi không biết gì nữa chỉ khóc- khóc như chưa bao giờ được khóc. Gía như, lúc này những giọt nước mắt ấy có thể xóa tan hết những lời lẽ, những cử chỉ và hành động không đúng của tôi với mọi người xung quanh, có thể làm hàn gắn lại những vết thương lòng mà tôi đã gây ra cho mẹ tôi và làm một liều thuốc giảm đau cho mẹ tôi lúc này.

Lấy hết can đảm  tôi loạng choạng bước vào phòng mẹ và ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Tôi nhớ đế lí do tôi về nước là để tiện chăm sóc bố mẹ vì bố mẹ có mỗi mình tôi, thế mà… Rồi, từng câu quát tháo, gắt gỏng của tôi với mẹ cứ văng vẳng bên tai tôi,  những cử chỉ ân cần âu yếm mà mẹ đã dành cho tôi và những bữa cơm gia đình đầm ấm hạnh phúc…Tôi thiếp đi lúc nào không hay. Tôi tỉnh dậy và thấy mẹ đang nằm ngủ quên trên giường bệnh của tôi nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi còn bố thì nằm trên ghế sofa. Tôi đưa tay lên nắm lấy đội tay ấy- đôi bàn tay thô ráp vì tảo tần cuộc sống- đôi bàn tay đã nuôi tôi lớn khôn…

Leave a Comment